Chương 13 - Chương 13
Lâm Hựu Thừa lầm bầm nói: “Nhưng cũng đừng câu dẫn người khác tới bên mình.”
Lâm Nhĩ Gia sắc mặt lạnh lùng, vừa muốn mở miệng đáp trả, chợt nghe Thiệu
Giang Tự kế bên nghiêm nghị nói: “Ăn nói sạch sẽ chút đi.”
Khí
chất cường thế, mặc dù thanh âm không lớn, chưa nói được vài chữ, lại
khiến Tôn Anh chấn động cả buổi cũng không nói thêm được tiếng nào.
Người này khuôn mặt vô cảm, Lâm Nhĩ Gia xoay mặt xem xét, cảm thấy rất lạ. Lần trước nhìn thấy *gương mặt bài pocket khó gần đến thế, dường như giống với chính mình năm đó khi tỏ tình bị cự tuyệt.
( Poker Face: thường chỉ hành vi của một người trong trò chơi bài bình
tĩnh và không có biểu cảm trên khuôn mặt bất kể quân bài mà họ nhận được là tốt hay xấu.
Trong ngôn ngữ hàng ngày, nó được mở rộng để chỉ loại người giữ khuôn mặt vô cảm và không biểu lộ cảm xúc.)
Lúc này xa xa bỗng nhiên có người từ từ chạy đến, Lâm Nhĩ Gia nhìn kỹ, đúng là người cha Lâm Thành Hải của y, vừa đi xong toilet, đến đây tìm mẹ
con Tôn Anh.
Vừa thấy Thiệu Giang Tự, Lâm Thành Hải không còn chú ý đến người khác, trực tiếp bước tới cầm tay hắn, “Ai yo, Thiệu tổng
Thiệu tổng, ngài cũng tới nghe nhạc kịch a, thật sự là rất khéo. Chuyện
lần trước ngài ít nhiều *mở ba mặt lưới, bằng không công ty nhỏ này của tôi chỉ sợ là muốn giữ cũng khó…… Cám ơn ngài đã nể mặt Gia Gia!”
(网开一面 (Hán Việt: wǎng kāi yī miàn) là một thành ngữ bắt nguồn từ một câu
chuyện lịch sử. Những ám chỉ sớm nhất liên quan đến thành ngữ này đến từ “Sử ký” của Tư Mã Thiên thời Tây Hán. Ý nghĩa ban đầu của “mở ba mặt
lưới” là vua Thành Thang đã gỡ ba trên bốn mặt của tấm lưới do người bắt chim giăng ra, chỉ để lại một bên; đó là một phép ẩn dụ cho sự rộng
lượng và lòng tốt, và đối xử khoan dung với người mắc lỗi.)
Tôn Anh cùng Lâm Hựu Thừa đứng ở phía sau Lâm Thành Hải, trợn mắt há hốc
mồm nhìn ông hướng về phía nam nhân trẻ tuổi lạnh lùng đứng bên cạnh Lâm Nhĩ Gia vừa gật đầu vừa chắp tay thi lễ, thái độ vô cùng cung kính vạn
phần thành kính, bất giác lộ ra biểu cảm khó tin. Nói tục hơn chút,
giống như là đã ăn phải cứt rồi vậy.
Thiệu Giang Tự rút tay ra,
nhìn lướt qua Lâm Thành Hải, thản nhiên nói: “Bởi vì tôi đang theo đuổi
Gia Gia, ông là cha của em ấy, cho nên số nợ của ông tôi có thể không
tính toán đến.”
“A? Ngài theo đuổi Gia Gia? Đây……” Lâm Thành
Hải trợn tròn mắt, nhìn thoáng qua bên cạnh sắc mặt không tốt lắm của
con mình, “Gia Gia nhà tôi có đức độ tài năng gì chứ.”
“Gia Gia
vô cùng tốt, tôi chỉ lo làm em ấy không được vui.” Thiệu Giang Tự hừ
lạnh một tiếng, liếc Tôn Anh cùng Lâm Hựu Thừa một cái, “Nhưng hai vị
gia quyến của ông, lời nói có phần quá ác độc hà khắc rồi. Nếu như số
tiền tôi giảm bớt vì Lâm tổng, ông chỉ dùng để cung phụng cho hạng người này hưởng thụ cuộc sống, tôi chắc phải cân nhắc chút có nên thu hồi lại lời nói lúc trước không.”
“A?” Lâm Thành Hải hiểu được ý tứ
trong lời nói của hắn, quay đầu lại liếc vợ con ông ta, “Các người lại
thừa dịp tôi không ở đây khi dễ Gia Gia có phải không? Còn thất thần làm gì, mau giải thích!”
Mắt thấy hai mẹ con nhăn nhó hướng Lâm Nhĩ Gia cúi đầu khom lưng, Thiệu Giang Tự khoát tay chặn lại, “Không cần.”
Hắn nắm bả vai Lâm Nhĩ Gia, “Không giải thích xin lỗi được thì cũng không
không xứng được em ấy tha thứ. Lâm tổng quản chuyện nhà mình cho tốt,
nếu ai dám xúc phạm Gia Gia, tôi sẽ không tha.”
Giọng nói trầm
xuống, không đợi Lâm Thành Hải phản ứng, hắn ôm vai Lâm Nhĩ Gia, cũng
không quay đầu lại, xoay người bước đi. Lâm Nhĩ Gia thở một hơi, cảm
giác khó giải thích đang bao phủ, cảm giác này thực vi diệu, làm cho y
nghĩ muốn dựa sát Thiệu Giang Tự một chút, rồi lại vẫn là không dám.
Nhiều năm qua, y dần dần có thói quen đem ác ý trước mặt tiếp nhận nuốt vào
trong bụng, vẫn là lần đầu tiên có người đứng ở trước y thay y cản lại
mấy lời nói đó. Nếu Tiểu Lâm Nhĩ Gia mười sáu mười bảy tuổi trải qua hết thảy chuyện vừa nảy, phỏng chừng lại muốn bắt đầu một lòng vì tình yêu.
Trở lại xe, Thiệu Giang Tự cúi người thắt dây an toàn cho Lâm Nhĩ Gia,
khoảng cách lui gần, nghe thấy tiểu Omega của hắn ghé vào lỗ tai hắn nho nhỏ nói, hiếm có mềm mại nói một câu: “Cám ơn anh.”
Không dí dỏm đùa nghịch nữa, ngữ khí ngoan ngoãn.
“Tôi là Alpha của cậu, sẽ không khiến cậu tổn thương.” Thiệu Giang Tự khởi
động xe, hỏi, “Cậu có sẵn lòng kể chuyện trong nhà cho tôi nghe không?”
Lâm Nhĩ Gia nhẹ nhàng gật đầu, “Anh nguyện ý nghe không?”
Thiệu Giang Tự khóe miệng gợi lên nụ cười nhẹ, “Đương nhiên.”
Sau đó hắn liền lẳng lặng nghe tiểu Omega của mình bình tĩnh kể lại quá khứ bản thân nén giận ăn nhờ ở đậu từ nhỏ đến lớn, từ thời gian y cùng mẫu
thân Lục Nhu sống nương tựa vào nhau, cho đến cuộc sống y bị mẹ kế cùng
em trai lạnh nhạt chỉa mũi nhọn vào, bình tĩnh như đang kể lại chuyện cũ của người khác.
Cuối cùng, Lâm Nhĩ Gia cảm khái cười nói: “Cho nên anh biết vì sao năm đó tôi như ma quỷ thích anh đến vậy không?”
Không đợi Thiệu Giang Tự đáp lại, y liền tự hỏi tự đáp: “Bởi vì sinh nhật
mười sáu tuổi ngày đó, anh lau nước mắt cho tôi. Tôi lúc ấy trong đầu
nghĩ đây là đại nạn không chết tất hậu phúc, nếu có thể cùng anh yêu
đương, thì cuộc sống sẽ tốt hơn.”
“Tuy rằng sau này anh thẳng
thắng lạnh nhạt tôi, nhưng tại thời điểm tôi tuyệt vọng, anh quả thật đã cho tôi một loại ảo giác ấm áp. Tôi cũng chưa thấy qua cái gì gọi là
cảnh đời, nên liền dấy lên tia hy vọng….”
“Trước mười sáu tuổi, tôi nghĩ, vì để chăm sóc tốt cho mẹ, nhất định phải sống thật tốt. Sau
mười sáu tuổi, tôi lại nghĩ, vì đuổi theo đuổi Thiệu Giang Tự nên phải
sống thật tốt. Sau khi anh đi rồi, tôi vẫn luôn nghĩ……” Nói tới đây, Lâm Nhĩ Gia bỗng nhiên dừng lại.
Thiệu Giang Tự hỏi: “Nghĩ cái gì?”
Lâm Nhĩ Gia hắc hắc một tiếng, ngữ khí thoải mái, “Cũng không có gì, thì là tranh thủ thời gian bằng mọi cách phải quên được anh, bằng không cũng
không thể sống đến hôm nay.” Y thở dài một hơi, “Haizz, kết quả tạo hóa
trêu người, không cẩn thận lại cùng anh ở chung một chỗ, bây giờ vẫn còn chưa tìm được mục tiêu mới trong cuộc sống nữa.”
Thiệu Giang Tự
thình lình một đạp phanh xe lại, tắt máy xe dừng ở bên đường, Lâm Nhĩ
Gia trong ánh đèn lập lòe ngoài cửa sổ trông thấy hắn hướng mặt về phía
mình, bị đối phương xoay đầu ép nhìn thẳng vào mắt hắn.
Thiệu Giang Tự với tay đến, xoa xoa vệt nước mắt còn đọng ở khóe mắt y, không có việc gì hỏi: “Tôi có thể hôn cậu không?”
Lâm Nhĩ Gia sửng sốt một chút, lập tức: “Được.”
Đây là do nghe chuyện y kể, nghe đến mệt mỏi nhàm chán rồi, đột nhiên hormone trên đầu bị kích thích nên nghĩ muốn hôn môi?
Sau đó nam nhân trước mặt thừa dịp tiếp cận, ở miệng y vô cùng ôn nhu hôn một cái, tiện đà thấp giọng nói câu, “Thực xin lỗi.”
“Xin lỗi cái gì chứ…..” Lâm Nhĩ Gia cười cười, sau khi bị hôn có điểm mất
tự nhiên, “Anh không thích tôi, xảy ra mấy chuyện kia cũng không thể
trách anh.”
Thiệu Giang Tự không nói nữa, nâng mặt y lên, tiến
lại nhẹ nhàng hôn một lát lại một lát, giống như rất thâm tình, giống
như rất yêu y.
Alpha ôn nhu này khiến Lâm Nhĩ Gia thiếu chút nữa
sinh ra ảo tưởng, rõ ràng biết hắn chính là xuất phát từ trấn an, hoặc
là đồng cảm, nhưng suýt nữa tin là thật, tưởng đây là tình yêu đi.
Vài ngày sau trong một buổi tối bình thường, từ trước đến nay trong biệt
thự an tĩnh của Thiệu Giang Tự hiếm khi nghênh đón được một vị khách.
Lâm Nhĩ Gia ngạc nhiên xúc động, thậm chí muốn vì vị khách này biểu diễn một màn múa lân sư rồng, lại cộng thêm tổ hợp lộn ngược ra sau và một
bộ Kungfu Trung Quốc phối hợp quyền cước.